Tháng 7, tháng cô hồn. Hôm rồi thứ 6 ngày 13 tháng cô hồn năm con cọp. Mọi việc vẫn ổn. Ngày hôm đó không có gì bất ổn cả. Mọi thứ dần kiểm soát được tốt hơn ngoài việc vẫn còn ham … chơi. Sáng thứ 7 đi cafe hết buổi sáng. Chủ Nhật đi ăn chơi hết buổi tối. Thời gian còn lại cũng chưa học hành gì cả. Lười thiệt.

Lúc nào đi với lớp cũng vui cả

Bạn Sơn đã uống bia được rồi, kaka
Kỳ này dù gì cũng phải thi GRE 1 chuyến. Mai book lịch đi thi. Phải vậy mới có động lực cao như hồi thi IELTS, không cứ cà tịch cà tàng hoài thôi. Vậy còn 2 tháng để luyện. Hy vọng chắc kịp :D (Bạn mình ôn có 2 tuần còn đi thi được mà, dù rằng thi để cho có theo yêu cầu của VEF chứ không có minimum requirement :D)
Hôm rồi nghe nhóc nhà muốn mua máy tính, hứng cũng muốn cho nó cái laptop này. Nhưng rồi nghĩ lại, dạo này nó rảnh mà, nên ở nhà coi film coi show không. Được vài hôm rồi lại chán, khi đó lại chẳng cần làm gì. Thôi cứ để tạm vậy đi, ngày em xài tối anh xài. Không coi film mà chỉ muốn chat chit với lướt web thì ra PC tuy cũ nhưng còn xài tốt chán.
Mà hôm rồi đi coi coi ngó ngó mấy cái laptop. Thiệt tình là vẫn không thích bằng cái đang xài. Nói thiệt mà đem cho nhóc thì thấy uổng lắm vì nhóc chỉ vì … coi phim. Nhìn mấy cái máy mới, được chỗ này hụt chỗ kia. Còn máy cũ này, hình như xài lâu rồi thì có tình cảm quá hay sao đấy. Tuy hơi thô nhưng chạy vẫn tốt, máy vẫn mát, ổn định, không thấy gì phàn nàn cả. Nhớ hồi đó đi mua cái laptop này. Thiếu tiền, tính đi vay. Papa hỏi vay tiền làm gì? Dạ con đi học :D Nhưng rồi cũng tích cóp đủ để mua cái laptop. Tính ra hồi đó mua cái này giá cao chứ bộ. 17 triệu hơn, cũng hơn 1000 USD. Giờ máy cấu hình ngon hơn nhiều cũng chỉ 16 triệu, 800 hơn.
Mình nhớ hồi đó thấy em Pavilion đẹp long lanh, em Compaq này thô thô cục mịch (dù là dòng business). Đi ra đi vô dạo 1 vòng hết mấy tiệm, xong về vét gần hết tiền dành dụm chạy ra mua em này. Lý do chọn em này thật là đơn giản: mình cần cấu hình mạnh, cần độ bền hơn là cần nhan sắc. Em Pavilion lúc đó mắc hơn cả 5 triệu mà cấu hình lại thấp hơn. Cũng gần 3 năm rồi nhỉ? Vẫn chạy tốt!
Hôm rồi lại phân vân Compaq và Pavilion. Em Compaq mới lại nhìn đẹp hơn những em Compaq trước đây, nhưng thay bằng vỏ nhựa. Em Pavilion cũng đẹp hơn những em cũ, lại nhẹ nữa, đúng kiểu mình thích (13 inches 2kg, dạo này sao không biết khoái em 13 inches ghê ^.^) nhưng lại thiếu mất nút chức năng cho dân văn phòng. Ngồi soạn thảo 1 hồi thế nào cũng bực. Đi dò dò sao lòi ra mấy em Dell, rồi mấy em ASUS nữa. Dạo này máy ra nhiều dòng mới, rẻ hơn, đẹp hơn cũng có mà xấu hơn cũng có. Như em HP Probook gì cũng ưa ngoại trừ 2 cái gờ 2 bên trái phải xấu không thể tả :D ASUS A42 JC cũng được lắm đó ^^
Nhưng rồi đi vòng vòng, lại quay trở về với tiêu chí bền là quan trọng nhất. Bản chất nó vậy rồi, đi đâu cũng quay về chốn cũ mà thôi. Nhưng kỳ này không phải là HP (HP dạo gần sau này lỗi nhiều quá, lại mau nóng) mà là Lenovo. Tự nhiên kết em Thinkpad T410 dễ sợ. 14 inches, 2kg, mỏng, bền, loại business mà. Gì cũng ưa ngoại trừ … giá! Má ơi, mắc dễ sợ. Nhưng dù sao so với Sony hay Macbook hay các dòng cao cấp của mấy hãng kia thì vẫn rẻ hơn. Mà giờ cũng không gấp. Hoặc là khi đến lúc thì sẽ mua, hoặc chờ đợt giảm giá nhờ xách về vậy (không ai xách về thì tui qua tui lấy cũng được dzị :D). Kẹt quá thì xài ASUS vậy. Quyết định vậy đi, để dành nơ-ron suy nghĩ chuyện khác.
Sáng nay để ý 1 cái note mới phát hiện ra hôm nay mùng 7 tháng 7. Tháng 7, tháng mưa ngâu. Tự nhiên lại nghĩ nghĩ. 1 năm! Dạo này phát hiện ra mình có chút thay đổi. Dễ chấp nhận cái mới hơn tuy vẫn còn thấy đúng là mình già mà khó tính thiệt :D Rồi cái cụm từ “sao cũng được” cũng ít xài dần. Đã đến lúc phải có những quyết định cho riêng mình. Hình như có dấu hiệu mập trở lại :D Mắt thì hình như yếu đi 1 chút rồi. Hôm rồi ngồi tự kiểm tra thấy mắt phải mờ hơn mắt trái 1 chút, nhưng tự nhiên hôm sau nhìn xa xa thì mắt trái lại nhìn không rõ bằng mắt phải. Dấu hiệu của tuổi già hả ta? Dấu hiệu gì cũng kệ, lo mà giữ gìn đôi mắt của mình nhé.
Mùng 7 tháng 7 (七月七日晴)
Chiều nay tự nhiên nghĩ nghĩ. Cuộc đời vốn dĩ công bằng lắm. Ông trời lấy đi của ta cái này thì sẽ cho ta lại cái khác, và ngược lại. Cứ nghĩ vậy đi mọi thứ sẽ thoải mái hơn. Nghĩ vậy làm mình nhớ đến 1 người bạn nhắc mình nên thường xuyên nhìn đời qua lăng kính màu hồng, cứ nghĩ tốt đi rồi mọi thứ sẽ tốt. Chiều bắt tay 1 người, tự nhiên nhớ lại hồi xưa có người bảo sao con trai mà tay mềm vậy? Cứ như tay con gái. Nói vậy không biết là khen hay chê nhỉ? Gì cũng có lý do của nó. Lúc nhỏ lúc mang thai mình, mẹ bị sốt, ảnh hưởng gì gì đó, nên sinh ra mình bị phong thấp từ nhỏ. Người lúc nào cũng ra mồ hôi. Mình nhớ papa lúc nghe nói ở Đài Loan có sản xuất loại áo thun dạng ba lỗ, mặc vào thì người lúc nào cũng mát, lúc đó có nhờ 1 chú đối tác người Đài Loan hỏi dùm, nhưng rồi không có. Nhưng sao đâu, chính vì người hay ra mồ hôi (giờ đỡ nhiều rồi), nên tay lúc nào cũng mềm là phải. Chẳng bù thằng bạn ở trọ chung thời đại học, phải vận động mạnh lắm mới ra mồ hôi, nên da nó lúc nào cũng khô, da chân như da rắn. 2 thằng cứ nói với nhau, ước gì thằng này sớt cho thằng kia 1 tí (vì nó ốm nhom ốm nhách dù lúc nào cũng ăn nhiều hơn mình).
Nghĩ vậy nên lúc nào mình cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn, vui vẻ hơn.
Tự nhiên 2/9 này làm biếng không muốn về nhà quá. Cứ nghĩ đến cảnh tàu xe lại thấy mệt. Qua nay cứ tính book vé rồi mà chưa đi. Mà con dư 31000 điểm thưởng bên Vietnamairlines và 12 ngày phép nữa chứ. Năm nay phải tranh thủ xài mới được. Đi đâu đây nhỉ? Singapore sau khi thi GRE đi nhỉ? :)